Lúc này, cảnh tượng lọt vào mắt hắn cũng khác hẳn khi còn là người, chẳng những rõ ràng hơn mà còn nhìn được xa hơn nhiều.
Sự mất cân bằng vi diệu truyền tới từ khắp cơ thể rất nhanh đã được điều chỉnh lại. Tô Tử Tịch khẽ nhún mình, liền phát hiện bản thân đã đằng không bay lên.
Dùng long thân phi hành, đây không phải lần đầu Tô Tử Tịch làm vậy. Nhưng trước kia là lúc ấu long gặp lôi kiếp, hắn hợp hai làm một với ấu long, dùng thân thể của nàng. So với việc chính mình hóa rồng rồi bay lượn, cảm giác quả thật vẫn có chút khác biệt.
“Mấy lần trước tiến vào cơ thể Long Quân, nhưng Long Quân đều mang hình người. Lần này lại hóa long hình, cũng không biết là vì nguyên do gì. Có điều trong tình cảnh này, ngược lại vừa hay giúp ta nếm thử cảm giác hóa rồng.”




